Nhưng điều khiến Tống Hoàng Mi vô cùng thất vọng là gã kia cứ thế rời đi mà không hề ngoảnh đầu lại, cũng không biết là sợ phụ thân nàng giúp nàng trút giận hay vốn chẳng thèm nói chuyện với nàng. Nhưng Tống Hoàng Mi vốn có khí khái giang hồ cũng không có ý định dây dưa không dứt, lúc nãy xuất kiếm giữ người vốn đã đuối lý, nàng cũng không cảm thấy đối phương ra tay là ngang ngược vô lý, kỹ năng không bằng người thì tâm phục khẩu phục. Tống Hoàng Mi tuy đau đến mức sắc mặt trắng bệch nhưng lòng hiếu kỳ còn lớn hơn cả sự tức giận và xấu hổ. Nhưng nha hoàn Thiết Nhai lại không được khoáng đạt như vậy, sau khi nhặt lại trường kiếm giúp tiểu thư, đỡ tiểu thư đứng dậy, nàng biết rõ không phải là đối thủ của đám người kia nhưng vẫn muốn đi liều mạng. Tống Hoàng Mi níu tay nàng lại, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Thiết Nhai, ngươi đừng đi, họ đúng là khách của phủ ta, còn là do phụ thân ta đích thân đón
tiếp. Ây da, đau quá, không nói nổi nữa rồi..."
Nha hoàn Thiết Nhai vừa khóc vừa nói: "Tiểu thư, làm gì có khách nào như vậy, ta phải đi tìm lão gia nói lý."




